- Nhân dịp trở lại thủ đô Tây Ban Nha để bảo vệ chức vô địch giải Madrid Masters, tay vợt số 1 thế giới Roger Federer đã dành cho tờ El Pais (Đất nước) một cuộc trò chuyện. Anh đã nói về những giọt nước mắt, bệnh tật, đám cưới không nhẫn và những đứa con yêu quý của mình.
|
Federer: "Tôi đã khóc nhiều", ảnh Reuters | Số một thế giới, làm cha và bệnh viêm phổi, anh đã trải qua tất cả những xúc cảm đó như thế nào sau Giải Australia mở rộng ? Điều gì đã xảy ra với anh lúc đó ?
Hai bé gái không được khỏe khi chúng tôi trở về từ Australia. Sáu tháng đầu tiên thì tuyệt vời; chúng tôi bay vòng quanh thế giới. Khi chúng tôi trở về thì trời trở lạnh và các cháu bắt đầu bị viêm tai, sau đó là sưng răng. Chúng kêu khóc suốt đêm. Có thể chúng bị dính virus. Đó thực sự là một khó khăn đối với gia đình. Người đầu tiên bị viêm là Mirka, vợ tôi. Cô ấy phải điều trị tại bệnh viện trong ba ngày. Sau đó, tôi cũng bắt đầu cảm thấy ốm. Tôi ngừng tập nhưng tình hình cứ tồi tệ thêm. Ngày khám sức khỏe, các bác sỹ phát hiện tôi cũng bị viêm phổi. Tôi đã phải tới bệnh viện đôi lần bởi vì cảm thấy mình mệt mỏi khủng khiếp. Bây giờ thì tôi cảm thấy tốt rồi.
Nó có gì liên quan đến căn bệnh tăng bạch cầu trong máu cách đây hai năm hay không ?
Không. Tôi không lo lắng đến mức như vậy. Tôi chỉ mong việc kiểm tra phổi không đưa đến một kết quả tồi tệ. Cuối cùng, mới đầu chỉ là viêm họng, sau đó chuyển sang viêm phổi, may mắn là chưa chuyển sang đông máu. Tôi đặt sức khỏe trên các giải đấu. Tôi không lo lắng lắm như khi bị tăng bạch cầu. Như vậy, cũng đỡ hơn về mặt tinh thần.
Sau các lần bị bệnh anh thi đấu không tốt, nhưng chỉ ở các giải nhỏ, còn không bao giờ ở các giải lớn ?
Giải nhỏ là một cuộc chạy nước rút, còn các Giải Lớn là một cuộc chạy maraton và sự chuẩn bị cho nó cũng khác.
Bây giờ làm cha, anh phát hiện điều gì về mình ?
Rằng tôi không phải là một người cha tồi. Tôi có run một chút, giống như khi mình đi thi lấy bằng lái xe. Tôi luôn nghĩ mình sẽ là một tài xế kém khủng khiếp. Tôi sợ. Bây giờ tôi lại thích lái xe, giống như làm cha. Trước đó, tôi lo lắng lắm. Tôi phát hiện ra điều gì về mình ư ? Đó là anh có thể yêu các con mình hơn mọi thứ ở trên thế gian này. Đầu tiên nó là một cái gì đó lạ lẫm: bỗng nhiên ta đặt tên cho hai đứa trẻ, trong lòng nhủ rằng ta phải yêu thương nó vô bờ. Nhưng lúc đầu ta chưa quen chúng. Và do đó ta có cảm giác lạ lẫm ở tuần đầu tiên. Sau đó, ta hiểu rằng đó là điều tốt đẹp nhất trên thế giới.
Thế còn chiếc nhẫn cưới ?
Tôi không có ! Tôi sẽ đeo nó khi rời tennis. Mirka hiểu và thông cảm mà. Điều quan trọng là cô ấy có một chiếc nhẫn đẹp.
Anh đã khóc sau khi thua Nadal tại chung kết Australia năm 2009 và sau đó khi thắng Robin Soderling tại Roland Garros, chỉ trong cùng một năm.
Việc mọi người chia sẻ với cảm xúc của tôi thật đẹp đẽ. Tôi thích làm như vậy hơn là phải chịu đựng một mình. Tôi có thể trở lại với những hoàn cảnh như vậy. Tôi may mắn vì những tình cảm như thế làm tôi đẹp hơn trước con mắt của các khán giả. Tôi không thể kiềm chế nổi. Có thể tôi cần giấu cảm xúc với một chiếc khăn mặt. Nhưng làm gì có khăn để ta che giấu nước mắt trong lễ trao giải. Mà thế cũng chẳng đẹp như ta khóc trước mọi người (cười). Có một thời kỳ tôi đã khóc rất nhiều. Có lý do đằng sau chuyện này. Bây giờ tôi vui mừng vì điều đó xảy ra trước mắt khán giả.
“Tôi cảm thấy đàn ông hơn”, anh đã nói như vậy sau khi giành danh hiệu Roland Garros đầu tiên trong bốn trận chung kết liên tiếp.
Tại sao sân đất nện lại không dễ dàng với tôi như các mặt sân khác ? Tại sao tôi không thể thống trị ? Bỏi vì ở các mặt sân khác tôi có thể chơi mà không cần suy nghĩ gì. Tất cả mọi việc đều diễn ra một cách tự nhiên: tôi có thể chuyển từ phòng thủ sang tấn công khi tôi muốn và với cách mà tôi cho là hợp lý. Trên sân đất nện anh không cần đến quả vô lê hay giao bóng. Anh chỉ cần đôi chân khỏe, quả vụt phải hoặc trái đầy sức mạnh và chạy khắp nơi. Tôi không có ý định lấy đi bất kỳ thứ gì của Nadal. Anh ấy cũng thành công trên các mặt sân khác. Nhưng ở sân đất nện, anh có thể thoát hiểm và thi đấu dù có rất nhiều khiếm khuyết trong lối chơi của mình. Tôi không muốn nói sân đất nện là đơn giản, nhưng đúng là quá dễ. Tôi đã phải học cách kiềm chế bản thân. Tôi thích giành điểm một cách nhanh chóng, chỉ với đôi ba quả vụt. Ở sân đất nện, anh có thể làm điều này chỉ với 50% số điểm, còn nếu anh mạo hiểm thì ta dâng 50% số điểm còn lại cho đối thủ. Tôi đã phải học cách chơi từ phía sau sân và sử dụng các góc. Đó là một bài học về hình học. Ở sân đất nện, anh có thể chơi tốt mà vẫn thua. Anh phải chơi một cách thông minh.
Một danh hiệu thứ hai tại Roland Garros và đánh bại Nadal sẽ mang một hương vị khác ?
Rõ ràng thế. Không có một Giải Lớn nào có thể so sánh với danh hiệu Rolando Garros đầu tiên của tôi. Đó là danh hiệu mà tôi đi tìm, Giải Lớn mà tôi theo đuổi và danh hiệu mà tôi phải chuẩn bị giành nó hầu như một cách bí mật. Tôi bắt đầu thời kỳ tiền mùa giải ngay từ tháng hai để chuẩn bị cho trận bán kết Roland Garros vào tháng năm. Tôi luôn biết mình có thể làm được điều đó nhưng việc lọt vào trận chung kết và giành được nó một cách thực sự là một sự hài lòng không thể tin nổi.Tôi luôn chờ đợi giây phút thắng được Rafa ở các trận chung kết, nhưng tôi không thể lựa chọn ai là đấu thủ của mình ở bên kia lưới. Chúng tôi còn có sự nghiệp lâu dài ở phía trước. Tôi hy vọng chúng tôi sẽ có nhiều dịp hơn để chơi tại Philippe Chatrier.
Anh nói cứ như tương lai đã được định sẵn.
Khi Agassi trao cho tôi chiếc cup tại Roland Garros, anh ấy nói: “anh xứng đáng có nó. Đó là vận mệnh”. Tôi nghĩ “đúng thế” và cũng cảm thấy như vậy. Sau bao nhiêu năm nỗ lực hết mình ở Paris…dù cho có bao nhiêu người đã nói nhưng tôi không bao giờ nghĩ sân đất nện là một vấn đề đối với tôi. Vấn đề của tôi là Rafa. Cậu ấy là một tay vợt không thể tin nổi. Có người không muốn tin vào điều đó, nhưng đó là sự thật cay đắng cho một thế hệ các tay vợt chơi sân đất nện. Vì thế mà nói nó như vận mệnh tìm tới tôi. Biết vượt qua áp lực, năm nào cũng tin tưởng sẽ có một ngày chiến thắng ở Roland Garros dù bao lần Rafa phá hỏng giấc mơ này, sức mạnh của tôi nằm ở đó. Thất bại có thể làm ta nản chí rất nhanh, giờ phút thua cuộc làm ta đau đớn. Nhưng tôi đã tin là mình có thể cải thiện. Vì thế tôi nghĩ đến vận mệnh.
Và tại Wimbledon 2009, đánh đã phá vỡ kỷ lục 14 danh hiệu Grand Slam của Pete Sampras trước mắt anh ấy ?
Đó là một kịch bản hoàn chỉnh, với sự kết thúc có hậu của Hollywood. Có một điều đặc biệt hơn hết thảy: nó đến từ một thất bại năng nề trước Rafa ở năm trước. Và tôi tự nói: “trời ơi, ta đã ở gần nó đến mức lần này may mắn sẽ thuộc về ta”. Và nó đã xảy ra.
Khang Chi (dịch) |